(Dân trí) – Tôi ngồi ở quán cà phê, linh cảm đang có chuyện gì đó ám muội xảy ra trong nhà mình. Tôi lao vội về nhà để rồi phải chứng kiến một cảnh tượng mà có lẽ suốt cuộc đời này không bao giờ quên được.
Tôi năm nay 36 tuổi, chồng hơn tôi 4 tuổi. Chồng tôi làm việc ở một viện nghiên cứu, còn tôi kinh doanh tự do.
Chồng tôi thực sự là một người có tâm với công việc mình làm. Có vẻ như 8 giờ vàng ngọc ở viện là không đủ. Hôm nào anh cũng mang sách về nhà nghiên cứu, rồi viết sách, viết bài tham luận, viết bài đăng tạp chí chuyên ngành… Ở nhà, phần lớn thời gian anh nhốt mình trong phòng đọc sách.
Tôi làm kinh doanh, vì là quy mô nhỏ nên cũng không dám thuê nhiều người. Việc gì có thể làm, có thể kiêm nhiệm để bớt chi phí, tôi đều tự mình làm hết. Tôi tự nhủ, chỉ cần kinh doanh tốt, thu nhập ổn tôi sẽ giao phó hết việc cho người làm để nghỉ ngơi. Còn bây giờ mình còn trẻ, không thể mới có chút tiền đã trở nên lười biếng.
Chúng tôi có hai con trai sinh đôi, năm nay học lớp 4. Cả hai đứa đều có tư chất nhanh nhẹn, thông minh, nhưng vì không có người kèm cặp nên càng lên lớp càng học hành sa sút .
Tôi không có thời gian kèm cặp con đã đành, chồng tôi cũng nói tính anh nóng tính, không đủ kiên nhẫn để bày dạy cho bọn nhỏ. Chỉ cần hướng dẫn 1 lần, hướng dẫn lần 2 anh sẽ nổi cáu, to tiếng quát nạt con. Trẻ con càng bị mắng lại càng bối rối không học nổi bài. Cuối cùng, tôi quyết định tìm gia sư tới nhà phụ đạo cho con.

Nhờ đồng nghiệp giới thiệu, tôi tìm được một cô giáo trẻ mới ra trường tới nhà dạy học cho con vào 3 buổi tối trong tuần và chiều chủ nhật.
Cô gái tên Linh, quê tỉnh lẻ, nhìn chân chất, hiền lành. Lúc dạy học thì nghiêm khắc, nhưng ngoài giờ cô giáo lại rất chiều chuộng học trò. Hai đứa trẻ nhà tôi rất thích cô giáo, còn đòi ở nhà học cô Linh thôi, không muốn đến trường học nữa.
Có cô giáo nhiệt tình lại có nghiệp vụ sư phạm kèm cặp tận tình, hai đứa nhỏ tiến bộ rõ rệt. Chồng tôi đã bớt càu nhàu về con, tôi cũng yên tâm đi sớm về muộn để kiếm tiền.
Thú thật, tôi đã coi Linh như người thân. Có hôm, em ấy dạy học quá giờ, tôi nhất định mời em ở lại ăn cơm. Ngày lễ tết gì tôi cũng quà cáp cho cô chu đáo. Thỉnh thoảng, tôi còn tặng cô thỏi son, chiếc váy thay lời cảm ơn. Lần nào nhận quà, em ấy cũng không giấu nổi xúc động.
Chồng tôi cũng như tôi, rất hài lòng về cô gia sư trẻ, khen cô ấy hết lời. Vài lần anh còn nói đùa: “Tiếc là anh chị đều không có em trai, nếu không nhất định nhận cô Linh làm em dâu”.
Nhưng rồi, tôi nhận ra, càng ngày, chồng tôi càng có những biểu hiện bất thường. Mỗi khi có gia sư đến dạy học, chồng tôi hay đi lại trong nhà, không ru rú trong phòng sách như trước. Thậm chí, anh ấy còn trở nên siêng năng đột xuất: Lúc thì dùng máy hút bụi dọn nhà, lúc lại lăng xăng phụ tôi nấu cơm, cắt gọt hoa quả cho hai con ăn vào lúc nghỉ giải lao.
Anh ấy trở nên hoạt ngôn khác thường, không còn trầm lặng như trước. Nhiều hôm đi làm về muộn, vừa vào tới cửa tôi đã nghe tiếng anh cười đùa vui vẻ với Linh. Tôi thật sự không biết chồng tôi lại có tính hài hước như thế.
Vài lần tôi khéo léo dò hỏi con xem những khi cô giáo đến, bố có vui không? Con trai tôi hồn nhiên trả lời: “Bố vui mẹ ạ. Bố hay nói chuyện với cô giáo, khen cô giáo xinh, mặc váy màu vàng rất hợp nữa”.
Tôi giả vờ mượn điện thoại của chồng lén kiểm tra, thấy phần hộp thư trong Zalo của anh và “cô Linh” trống không, tin nhắn cũ hay mới đều không có.
Điều này không đúng, vì có vài lần cả nhà có việc về quê, tôi nhắc anh nhắn tin cho Linh để cô ấy không đến dạy học. Có lần, tiện tay, tôi còn dùng điện thoại của chồng gọi zalo cho Linh để đổi lịch học. Những cuộc gọi, những tin nhắn ấy biến đi đâu mất rồi nếu không phải là chồng tôi cố tình xóa sạch? Và nếu chỉ là những tin nhắn ấy thì có gì phải xóa?
Tính tôi thích rõ ràng, trong chuyện làm ăn hay tình cảm đều như vậy. Tôi cảm thấy mệt mỏi vì phải suy diễn, phải sống trong nghi ngờ. Vậy nên, nhân một ngày chồng đi làm, các con đi học, tôi liền gọi thợ đến lắp camera trong phòng ngủ của mình.
Một ngày chủ nhật, tôi nói với chồng rằng tôi phải đi tỉnh vài ngày để kiểm tra nguồn hàng, nhắc anh ở nhà chăm sóc con cẩn thận. Anh nói tôi cứ yên tâm đi, các con lớn rồi, không phải lo lắng.
Lúc tôi vừa ra khỏi nhà thì thấy Linh đến. Tôi chào em ấy, bảo tôi đi công tác mấy ngày, nhờ cô để ý nhắc nhở bọn nhỏ chuyện bài vở. Linh cười, dặn tôi yên tâm.
Ngày thường, Linh dạy từ 5-7h chiều là nghỉ. Vậy mà ngày hôm đó, tôi xem camera, 8h tối vẫn thấy xe máy của Linh dựng ở sân. Xem camera phòng khách, thấy 2 đứa nhỏ đang xem hoạt hình, không thấy bố, cũng không thấy cô Linh đâu. Trong nhà, chỉ có phòng ngủ là không lắp camera.
Tôi ngồi ở quán cà phê gần nhà, lòng nóng như lửa đốt, linh cảm đang có chuyện gì đó ám muội xảy ra trong nhà mình. Lập tức tôi lao vội về nhà. Hai con thấy mẹ về, cất tiếng chào.
Tôi không trả lời, một mạch vào phòng ngủ để rồi phải chứng kiến một cảnh tượng mà có lẽ suốt cuộc đời này tôi không quên được. Chồng tôi và cô giáo trẻ đang quấn lấy nhau trên chính chiếc giường của tôi.
Nếu là người khác, có lẽ sẽ còn có màn giải thích, khóc lóc, xin lỗi. Nhưng riêng tôi thì không làm vậy. Tôi rút tiền ra thanh toán lương cho cô giáo, còn cho thêm một khoản vì vừa dạy con tôi, vừa tốn sức “phục vụ” chồng tôi, sau đó lập tức đuổi cô ấy ra khỏi nhà.
Với chồng, tôi không cần nghe một lời phân trần hay ngụy biện nào cả. Phản bội chính là phản bội, còn lời nói nào đáng tin hơn việc chính mắt tôi đã nhìn thấy.
Tôi luôn nghĩ, một người đàn ông chỉ có đam mê sách vở, nghiên cứu, tan sở là về nhà như chồng tôi chắc sẽ chẳng bao giờ ngoại tình. Nhưng như ai đó đã từng nói, trên đời chỉ có 2 dạng đàn ông: Đàn ông ngoại tình và đàn ông ngoại tình chưa bị phát hiện. Nếu có một ông chồng nào đó chung thủy thì chỉ là vì anh ta chưa có cơ hội mà thôi.
Theo logic ấy, có lẽ nào, chính tôi là người tạo cơ hội cho chồng ngoại tình khi thuê cô giáo trẻ về nhà dạy con?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.