Trang chủ Đời sốngNhững tia nắng mùa đông ấm áp trong ký ức làng quê – Hành trình trở về tuổi thơ

Những tia nắng mùa đông ấm áp trong ký ức làng quê – Hành trình trở về tuổi thơ

bởi Linh
Những tia nắng mùa đông ấm áp trong ký ức làng quê – Hành trình trở về tuổi thơ

Những tia nắng mùa đông – Hạt giống ấm áp của ký ức làng quê

“Nhặt nắng mùa đông” không chỉ là một câu thơ, mà còn là hình ảnh sống động của tình thương và sự ấm áp lan tỏa trong mỗi gia đình.

Nắng mùa đông trên mái ngói làng quê, ánh sáng nhẹ nhàng chiếu qua khung cửa
Hình ảnh minh họa: ánh nắng mùa đông len lỏi qua mái ngói cũ, tạo nên bức tranh yên bình của làng quê.

Những buổi sáng đông lạnh, khi mặt trời chỉ gửi những tia sáng mỏng manh, tôi vẫn nhớ rõ tiếng cười của mẹ đang cẩn thận trải áo len, chăn bông và những bó lúa lạc lên sân. Mái ngói cũ của ngôi nhà, dù đã phai màu, lại trở thành nền tảng cho một câu chuyện ấm áp – mẹ “nhặt nắng” bằng cách kéo từng tấm vải ra dưới ánh sáng, gom lại từng giọt ấm để khâu thành một chiếc áo, một chiếc chăn cho cả gia đình.

Những khoảnh khắc hạnh phúc giản dị

Trong ánh nắng mùa đông, tôi thường ngồi bên hiên, đưa hai bàn tay nhỏ hứng lấy những tia sáng như nắm lấy hơi ấm của mẹ. Nắng không làm da cháy, chỉ đủ ấm để xua tan cảm giác băng giá, khiến tôi quên đi cái lạnh cứng rắn của những ngày đông dài. Mỗi lần mẹ đưa tay điều chỉnh các tấm áo, tôi cảm nhận được tình yêu thầm lặng – một loại nhiệt độ không thể đo bằng nhiệt kế, nhưng đủ để sưởi ấm cả trái tim.

Nhịp sống làng quê trong ánh nắng

Buổi sáng đầy nắng, làng quê bỗng trở nên sinh động: tiếng trẻ con rúc rích, tiếng cười vang, mùi khói bếp nhẹ nhàng hòa lẫn với hương rơm rạ và áo phơi nắng. Ánh nắng vàng ươm trải đều trên các con ngõ, trên mái ngói rêu phong, trên hàng rào tre, tạo nên một bức tranh sinh động của cộng đồng. Khoảng cách giữa người với người như được rút ngắn, những câu chuyện về vụ mùa, về con cháu, hay những chuyện đời thường được trao đổi trong không khí ấm áp.

Trẻ em chơi đùa dưới ánh nắng mùa đông, khung cảnh làng quê yên bình
Hình ảnh minh họa: tiếng cười của trẻ thơ vang lên trong không gian ngập tràn ánh nắng mùa đông.

Những tia nắng không chỉ sưởi ấm mái nhà, mà còn thắp lên tình làng nghĩa xóm. Chúng làm cho không gian lạnh lẽo trở nên ấm cúng, khiến mỗi buổi sáng giá rét trở nên dịu dàng hơn. Đối với tôi, những sáng sớm ấy là phần đẹp nhất của mùa đông – nơi mà làng quê hiện lên như một vòng tay ôm trọn tuổi thơ.

Những thay đổi khi thời gian trôi

Giờ đây, khi tôi đã rời xa ngôi nhà cũ, giữa những tòa nhà cao tầng và phố xá nhộn nhịp, ánh nắng mùa đông vẫn còn hiện diện, nhưng không còn mang được hương vị đặc trưng của làng quê. Dù vậy, chỉ cần một buổi sáng có nắng, tôi lại cảm nhận được “điểm chạm” của ký ức: mái ngói rêu phong, sân nhà đầy nắng, mẹ lặng lẽ phơi áo, và tiếng cười trẻ thơ vang vọng. Đó là minh chứng cho sức mạnh của những kỷ niệm mong manh nhưng đầy sức lan tỏa – chúng có thể sưởi ấm cả một đời người.

Nguyễn Hợi

Có thể bạn quan tâm